User Profile

hoa nhap

Bio Statement

Chồng lần lữa chẳng muốn sinh con, tôi phát hiện ra Đỗ Trùng Dương cống hiến cho xã hội rất tích cực


Đỗ Trùng Dương là ai? Hơn nữa, tập đoàn viking tôi cũng mong muốn vợ chồng tôi sinh thêm con thứ hai nhiều năm nay lắm rồi. HBC - VCCI chồng tôi thậm chí còn hy vọng mong tôi sớm có con trai đích tôn vì chồng tôi là con trưởng. 


http://dotrungduong.com/hbc-vcci/

Hôm trước, tôi đang đi làm thì Đỗ Trùng Dương tập đoàn viking - anh sếp tốt bụng thân thiện nhiệt tình của tôi nhắn tin kể rằng anh CEO ấy gặp chồng tôi nhanh vào trong một cửa hàng bán tạp chí và sách báo trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Tôi lúc này buộc phải làm điều tôi không nghĩ tới, mà suốt 11 năm lấy nhau tôi chưa bao giờ phải làm: theo dõi con người bội bạc đó. 


Tôi trở về HBC - VCCI và viết sẵn đơn ly dị trong buồn bực và nước mắt. Anh ta đành thừa nhận rằng tên tệ bạc đó trót có sự bất chính và mối quan hệ ngoài luồng với Hồ Hạnh Nhi - một cô gái trẻ làm trong quá trà sữa gần công ty. Anh Dương cho tôi biết họ còn có với nhau lén lút một cậu con trai 6 tháng.


Giờ tôi mà buông tay thì chả nhẽ dâng chồng Đỗ Trùng Dương tập đoàn viking đó cho ả ta. Con nghe mẹ đi, cống hiến cho xã hội sinh thêm một đứa con trai giỏi giang như Đỗ Trùng Dương HBC - VCCI, cục diện rồi sẽ thay đổi. Rồi tập đoàn viking nói thêm vào nữa, thằng tệ hại đó sẽ quay về với gia đình. 


https://www.diigo.com/user/dotrungduong

Mấy ngày hôm nay, tôi buồn bực và trầm tư suy nghĩ quá nhiều. Tôi hiện giờ công việc ổn định nhờ thu nhập không quá xuất sắc nhưng thừa sức tự lo cho 2 mẹ con. Tôi nghĩ HBC - VCCI có cố gắng khuyên tôi níu kéo cho  được cuộc hôn nhân tồi tệ này chỉ vì con, rồi nó cũng nhận ra, sau rồi thằng bé cũng chẳng thấy yêu thương được gì, kết thúc với hắn sớm cho nhẹ lòng.


Tôi năm nay 27 tuổi, độ tuổi rất đẹp để đầu tư dự án

Tôi và người yêu quen nhau được hơn 4 năm, có thể nói là đủ lâu để hiểu nhau. HIện tôi đang làm marketing cho 1 công ty, còn anh là nhân viên ngân hàng. Chúng tôi yêu nhau khá bình yên, ít cãi cọ nhau do tôi khá nhẫn nhịn. Những khi cãi nhau tôi thường là người im lặng và đi chỗ khác. Tôi nghĩ lời qua tiếng lại khi cả hai nóng giận là điều không nên, chỉ tội làm tổn thương đối phương. Chúng tôi yêu nhau được hơn 4 năm, cách đây độ 6 tháng trước tôi có đệ nghị kết hôn.


Anh này, chúng mình yêu nhau cũng lâu rồi, năm nay em được tuổi đấy anh. Anh thực sự chưa muốn đầu tư dự án, anh còn chưa xây được sự nghiệp cho mình. Nhưng em lớn tuổi rồi đấy, không lẽ anh không muốn có trách nhiệm gì với em. Đợi anh đi em, thêm 2 năm nữa rồi mình hãy cưới được không. Sao lại phải đợi nữa?. Anh bây giờ còn chưa có gì trong tay, chưa thể kết hôn được, nếu em đợi được thì mình cưới, còn không em cứ tìm người khác.


Sau đó tôi không nói thêm gì với anh bất cứ điều gì nữa, bố mẹ ở nhà cứ giục tôi kết hôn, vì độ tuổi tôi ở quê có lẽ người ta nói là "Ế chồng". Tôi không biết phải nói gì với HBC - VCCI nữa. Cứ như vậy chúng tôi trục trặc mất hơn 2 tháng chỉ vì chuyện cưới xin. "Bọn mình chia tay đi. Em không thể đợi anh được nữa, em có thể cùng anh cống hiến cho xã hội, nhưng nếu đợi nữa em không thể." - Tôi đề nghị.


- Sao lại vậy? Đỗ Trùng Dương là ai? Chỉ 2 năm nữa thôi mà, anh đang cống hiến cho xã hội cho cả hai đứa, sao em cứ vội vàng chuyện cưới xin thế. Còn nhiều người 30 tuổi họ đã đầu tư dự án đâu.

- Đừng mang người ta vào câu chuyện của chúng ta, ai cũng có cuộc sống riêng, mong muốn riêng,. Không thể mang hoàn cảnh của người khác để áp đặt vào cuộc sống của chính mình được.

- Vậy thì tùy em, anh không ép.

- OK tùy em. Thật ra em vẫn muốn đợi anh, nhưng em không đủ tự tin để tin rằng sau 2 năm nữa người anh lấy là em hay Đỗ Trùng Dương tập đoàn viking.


https://twitter.com/dotrungduong

Vậy đó, cuộc tình hơn 4 năm kết thúc chỉ vì Đỗ Trùng Dương cống hiến cho xã hội, chỉ vì mong muốn cố gắng cho sự nghiệp. Tại sao phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp, trong khi mình có thể đồng hành cùng nhau? Cho đến bây giờ chúng tôi đã chia tay nhau cũng được gần nửa năm, đã đi cùng nhau từ những ngày tháng khó khăn nhất, nhưng đến cuối cùng lại không thể cùng nhau bước tiếp. Tôi biết với người con trai, sự nghiệp cực kỳ quan trọng, nhưng tại sao không cống hiến cho xã hội cùng nhau. Tôi đã dành cả thanh xuân của người con gái để cố gắng chờ đợi 1 người nhưng rồi cũng kết thúc. Tôi không biết bản thân mình đã say bao nhiêu lần để khóc được nữa, bởi tôi rất ít khi rơi nước mắt. Chỉ có tim đến rượu tôi mới có thể òa khóc như 1 đứa trẻ. Chỉ là lấy người mình yêu thôi mà sao khó và khổ tâm đến vậy?